Nhật kí ơi

Nhật kí ơi

Dành mấy tiếng đồng hồ để đọc lại những trang nhật kí cũ, tổng cộng mình đã viết 3 quyển trong 2 năm 12 và năm 1 đại học…

Khi nỗi đau ra đi, bình yên sẽ quay về...

Khi nỗi đau ra đi, bình yên sẽ quay về...

Những điều tốt đẹp nhất thường đến và những lúc ta không mong đợi nhất - Hình như vậy! Những lúc chán nản đau khổ, mệt mỏi chẳng gì có thể dứt ta ra khỏi suy nghĩ tối tăm, tệ hại. Nhưng có thể 1 sớm mai nào đó, khi ta tỉnh giấc , mọi thứ đã thuộc về ngày hôm qua...

Bình yên nơi đâu

Bình yên nơi đâu

Bình yên không có chân để chạy cũng chẳng có cánh để bay. Nhưng bình yên không ở yên một chỗ. Vì bình yên gắn liền với người, mà người thì luôn di chuyển. Người đi và tâm hồn người thay đổi kéo cả bình yên đi theo. Thế nên ta đi tìm bình yên, bình yên của ta, cái bình yên đơn giản mà phức tạp, nhẹ nhàng mà dứt khoát.

Hành trình của nỗi đau

Hành trình của nỗi đau

Lại một lần nữa chạy xe một mình trên con đường lộng gió. Cứ tưởng rằng sẽ có một trận mưa như trút nước và 1 bầu không khí lành lạnh lan tỏa. Nhưng ... chỉ có những cơn gió táp vào mặt mang theo 1 luồng hơi ẩm mát lạnh. Tất cả chỉ có vậy. Không 1 cơn mưa nào ghé qua.

Nếu còn có kiếp sau  2

Năm nay tôi đã trở thành 1 phụ nữ 36 tuổi. cứ mỗi 1 năm qua đi, tôi lại tính và suy ngẫm tuổi của mình dẫu biết rằng tôi cũng thừa biết đều đó.

Chiều nay trên phố chợt có cơn mưa bay...

Chiều nay trên phố chợt có cơn mưa bay...  2

Mưa! Ngày hôm qua đã đi vào kỷ niệm! Hơn 5 năm để quên một chiều mưa, một dáng người trên con phố về! Cố gắng! Tự nhủ mình phải cố quên...

Khoảng trống...

Khoảng trống...

Điều đó là gì? là chạy trốn, là quên, là cố gắng để quên. Nhưng tất cả bất ngờ quay trở lại không báo trước như một đợt sóng thần nhấn chìm mọi cố gắng của những ngày qua...

Chuyện Nhỏ và Hắn !!!

Chuyện Nhỏ và Hắn !!!

Nhỏ và hắn quen và học chung với nhau từ hồi cấp 3... năm lớp 10 - năm có rất nhiều kỉ niệm với nhỏ...

Nhỏ vô tư lắm, nhỏ nghịch phá lắm... nhỏ dễ thương trong tà áo dài trinh nguyên... nhỏ cười cười, nhỏ nói nói... nhỏ chẳng nghĩ gì... nhỏ cũng chẳng thèm để tâm đến ai...

Ván cờ trong đêm...  1

Đôi khi, bằng những gắng gượng, tôi nhủ rằng tôi đã quên Minh. Song bằng cách nào đó, những thứ đã bị tôi dìm sâu dưới đáy trí nhớ vẫn trở lại thường xuyên, mồn một.

Dòng Sông Cô Đơn  5

Hắn là một người bình thường, bình thường như những người bình thường nhất. Hắn cố để làm mình nổi bật, hắn tìm cho mình một style riêng, hút thuốc lá nhẹ như con gái, nói những câu nói made by hắn…Hắn cố chứng tỏ mình không giản đơn, những nỗ lực không biết mệt mỏi ấy đã tạo cho hắn một phong cách riêng, thứ mà hắn vẫn ao ước được có…!

Nỗi Lòng  2

Hai đứa học cùng trường đại học, khác lớp nhưng học chung trên một giảng đường rồi quen nhau...4 năm học, tình yêu lớn dần trong tôi nhưng biết rằng sẽ không có con đường nào dành riêng cho cả hai...gặp lại nhau ngày lấy bằng tốt nghiệp vừa vui vừa buồn...
chia tay để mỗi người về nơi dành riêng cho mình

Nhà 6 mái

Ngày trước khi còn nhỏ, mỗi lần đi học, đi chơi hay đi đâu đó sau câu hỏi nó là con nhà ai, ai biết cha mẹ nó cũng xoa đầu nó rồi nói cười "nhà sáu mái" mà nó chẳng hiểu gì, chạy về hỏi ông nội, ông nội lại xoa đầu nó cười với cái miệng móm và đôi mắt có vẻ nhìn xa xăm nhưng chẳng thấy gì nữa cũng nói "uh, nhà mình 6 mái mà con". Nó vẫn chưa hiểu gì cho đến ngày e trai út của nó chào đời. Vậy nhưng người ta vẫn cứ kêu như vậy.

Vì sao trên trời và ước mơ lớn nhất

Vì sao trên trời và ước mơ lớn nhất  2

Anh đã đi…
…Khi mùa đông mới bắt đầu.

Tôi bước một mình trên con phố dài thật dài.
Chợt ngước nhìn bầu trời cao trên đầu. Nheo mắt trước tia nằng cuối cùng của mùa thu.

Người yêu nhất Thế giới

Người yêu nhất Thế giới  5

“Cho đến tận bây giờ, anh vẫn là người em yêu nhất Thế giới này.
Anh đang ở đâu, ở góc nào trên Thế giới????”

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây