For today

For today

Today i will delete my diary



Two days:yesterday and tomorrow

Đuổi bắt

Tiếng gõ cửa rụt rè, tôi chạy ra. Anh nhìn tôi âu yếm và hớn hở. Tôi nói ngay:

- Hôm nay Nguyệt bận học. Anh về đi!

Con Gái Thường Hay Cười



Sáng hôm ấy, tôi bắt đầu một ngày mới bằng… nụ cười.



Đứng trước tấm gương lớn, tôi cười. Hàm răng không đều đặn của tôi được
phản chiếu đầy đủ. Bên phải cánh môi, một cái răng không chịu đứng cùng
hàng với đồng loại mà chìa ra khiến cho nụ cười của tôi kỳ kỳ sao đâu!
Tôi mím mím môi để che giấu nó và kiên trì tập đi tập lại cho đến lúc
có một cái nhếch mép độc đáo kèm theo những âm thanh hi hí vui vẻ. Tôi
đang chuẩn bị thử nghiệm câu danh ngôn của A. Lu-xa-sác-ski mà mình đã
đọc được: “Tiếng cười không những là sức mạnh mà bản thân nó đã là sức
mạnh”.

Chuyện Con Sâu

Giờ thể dục. Cả đám học trò lớp 12A lục tục kéo xuống sân.



Thầy Huân, đảm nhiệm bộ môn thể dục, còn rất trẻ. Có lẽ thầy còn sót
lại nhiều tính cách học trò nên giờ thể dục của thầy rất thoải mái .
Thầy nói rằng thể dục thể thao giúp con người khỏe mạnh, yêu đời do đó
học thể dục phải vui vẻ, không gượng ép. Giờ thể dục của thầy chủ yếu
là vui chơi, hoạt động hứng thú. Thầy rất gần gũi học trò nên đám học
trò rất mến thầy và xem thầy như anh trai .

Cơn mưa hoa mận trắng

Từ ngày lên Kin Chu Phìn, Thuận luôn có cảm giác sống trong một thế giới bưng bít, biệt lập. Căn nhà lợp tranh bé nhỏ của chị nép mình cạnh rừng vầu. Gian ngủ liền vách với lớp học. Những đêm xuân, Thuận nằm nghe tiếng dúi gặm măng gồn gột sau nhà. Quanh năm, sương mù vón lại trên núi Rú. Ngọn núi xám ngắt tỏa khí lạnh buốt, nhô ra bức thành đá sứt sẹo, lởm chởm, phủ cây dại bùng nhùng. Lâu lâu, từ núi vọng về một
âm thanh đục ngầu của đá lở. Gió rít lục ục trong rừng vầu đắng, rừng nứa ngộ, nghe như nghẽn lại trong tầng lá rầm rì. Những buổi chiều vào rừng nhặt củi, Thuận thấy loi nhoi trong sương một đôi bóng áo chàm. Các cô bé người Dao lúi húi chặt cây khô, cắt cỏ ngựa. Tí tuổi đầu mà chiếc lù cở sau lưng chất đầy những khúc củi to gộc, dài gấp đôi thân người. Trên lối về thôn, trong ánh tà xanh lam nhập nhoạng, các cô bé lầm lũi bước. Những khuôn mặt nhem nhuốc lúc nào cũng buồn…

Tấm lòng con trẻ

Như mọi lần, hai mẹ con chị vừa ăn cơm vừa xem tivi. Chị vô ý đánh rơi muỗng, cơm văng tung toé. Thằng bé nhanh nhẫu đứng dậy:

- Má làm rớt muỗng à? Tại má cầm lâu mỏi tay đó mà! Để con lấy khăn lau, chớ hổng sao đâu.

Chị sững người nhìn theo cái dáng lon ton của thằng bé.

Mới hôm qua chị đã nổi giận khi con mình vô ý đánh đổ thức ăn! Chao ôi!
Lẽ ra tấm lòng độ lượng này phải là của người lớn chúng ta.

Bàn tay mẹ

Cắt móng tay cho mẹ. Con chợt nhận ra bàn tay mẹ toàn xương. Những lóng tay khô như cọng rạ phơi mất tính hồi sinh. Bàn tay ấy từng tắm rữa cho con, vỗ vào mông để con tròn giấc ngủ.

Áo con lành nhờ bàn tay mẹ. Con đói lòng bàn tay mẹ đút miếng cơm nhai. Giờ hai bàn tay mẹ đã gầy như không còn cách nào gầy nữa. Mẹ cố xỏ sợi chỉ vào lỗ kim nhưng đầu sợi chỉ cứ đưa qua đưa lại không sao xỏ vào được. Con thương mẹ vô cùng.

Giao mùa

Không có mùa đông, nên mỗi khi gió bấc về trời se se lạnh lại thấy bùi ngùi ở trong lòng.

Hồi hai đứa yêu nhau thường bảo, mùa này là mùa đi chơi. Trời không nắng, chở em trên chiếc xe đạp, em vui lắm. Mới đó mà đã năm năm, tiếng cười em như vẫn còn đâu đó nhưng người thì đã khuất xa.

Mỗi khi trời giao mùa phai nắng, một niềm nhớ không rõ nguyên nhân chợt se sắt nhớ chuyện ngày xưa.

Phút nhìn lại mình: 3 - Khởi đầu câu chuyện

Phút nhìn lại mình: 3 - Khởi đầu câu chuyện

Phút nhìn lại mình, phần 3: Khởi đầu câu chuyện

Khóc và cười  1

Hôm nay đọc bài báo , thấy có câu nói :

"Khi bạn sinh ra tất cả mọi người xung quanh đều cười, riêng bạn thì khóc . Bạn hãy sống sao khi bạn chết đi tất cả xung quanh đều khóc , chỉ riêng bạn thì cười "

Tìm hạnh phúc ở đâu trong cuộc sống để thấy mình sống là có ý nghiã ....

A glass of milk

A glass of milk

One day, a poor boy who was selling goods from door to door to pay his way through school, found he had only one thin dime left, and he was hungry. He decided he would ask for a meal at the next house. However, he lost his nerve when a lovely young woman opened the door. Instead of a meal he asked for a cup of water. She thought he looked hungry so brought him a large glass of milk.

10 way to be happy

10 way to be happy

1.today-keep a promise. find the time. forego a grudge. forgive an enemy.listen.apologise if you were wrong. try to understand.flout envy.examine your demans on the others.think first of someone else.qppreciate, be kind, be gentle. laugh a little more

Bàn Tay

Hai đứa cùng trọ học xa nhà, thân nhau. Lần vào quán nước, sợ tôi không đủ tiền trả em lòn tay xuống gầm bàn đưa tôi ít tiền. Vô tình đụng tay em... mềm mại.

Ra trường, hai đứa lấy nhau. Sống chung, em hay than phiền về việc xài phí của tôi. Bận nọ tiền lương vơi quá nửa đem về đưa em... chợt nhận ra tay em có nhiều vết chai.

Tự trách, mấy lâu mình quá vô tình.

Tình Đầu  1

Về quê, lần nào cũng vậy, hễ chạy qua ngã ba An Lạc là tôi cho xe chạy chậm hẳn lại, mắt nhìn vào ngôi nhà khuất sau vườn lá. Một lần, đứa con trai mười tuổi của tôi hỏi:
- Ba tìm gì vậy?
- Tìm tuổi thơ của ba.
- Chưa tới nhà nội mà?
- Ba tìm thời học sinh.
- Nội nói, lớn ba học ở Sài Gòn mà?
- À, ba tìm người... ba thương.
- Ủa, không phải ba thương mẹ sao?
- Ừ, thì cũng ... thương.
- Ba nói nghe lộn xộn quá. Con không biết gì cả.
- Ba cũng không biết.
Chỉ có Hồng Hạ biết. Mà Hạ thì hai mươi năm rồi tôi không gặp.

Bão  1

Sống miền duyên hải, công việc của anh gắn liền với tàu, với biển, với những chuyến khơi xa. Anh đi suốt, về nhà chẳng được bao ngày đã tiếp tục ra khơi. Mỗi lần anh đi chị lại lo. Radio, ti vi báo bão. Đêm chị ngủ chẳng yên, sợ bão sẽ cuốn anh ra khỏi đời chị.
Cuộc sống khá hơn, anh không đi biển nữa mà kinh doanh trên bờ. Anh đi sớm về trễ, có đêm vắng nhà, bảo vì công việc làm ăn. Nhưng nghe đâu...
Không phải bão, anh vẫn bị cuốn xa dần. Sóng gió, bão trong lòng chị.

Khóc  1

Vừa sinh ra đã vào trại mồ côi, trừ tiếng khóc chào đời, chồng tôi không hề khóc thêm lần nào nữa.
Năm 20 tuổi, qua nhiều khó khăn anh tìm được mẹ, nhưng vì danh giá gia đình và hạnh phúc hiện tại, một lần nữa bà đành chối bỏ con. Anh ngạo nghễ ra đi, không rơi một giọt lệ.
Hôm nay 40 tuổi, đọc tin mẹ đăng báo tìm con, anh chợt khóc. Hỏi tại sao khóc, anh nói:
- Tội nghiệp mẹ, 40 năm qua chắc mẹ còn khổ tâm hơn anh.

Hoa điên điển  1

Xưa, em sống ở quê. Mùa lũ, em ngâm mình mò củ ấu, hái bông điên điển . Tuổi mười lăm ngai ngái mùi bùn.

Em tìm về thành phố. Học đi, học nhảy, học liếc mắt cười tình. Tuổi thiếu nữ đôi mươi vành vạnh, thơm phức và kiêu hãnh.

Một bữa, em chạy ra từ trong khách sạn. Chiếc giày cao gót lật quai lăn tõm xuống cống đen ngòm để lộ đôi chân phèn tứa máu. Em khóc tức tưởi. Nước mắt ân hận làm trôi những thứ bôi trét giả tạo. Khuôn mặt lộ dần những nét quê xưa.

Em chợt nhớ những cánh hoa điên điển sắp tàn còn kịp ửng vàng trước lúc hoàng hôn.

Friends at First Sight

Friends at First Sight

Bam! The car door closed as I ran to the gate. There was Jesse, waiting for me. He was the only kid who was tall enough to reach the lever on the gate at our daycare sitter's, Mrs. Rogers. He greeted me with a smile and we ran inside. After my mom signed me in, she called me back over to give me a kiss good-bye. I kissed her as usual and said, "See ya later, alligator!" She replied as usual, "After a while, crocodile!"

Proverb for life

Proverb for life

You can read these proverbs at one streght and forget it quickly . But, you can also appreciate slowly each particular detail, as when you are enjoying a piece of chocolate leisurely, deliberately to prefer totally it delicious, sweet and bitter tastes.


Các tin khác

global block new comment
Góc thành viên
Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây