Nhớ

Thứ ba - 21/04/2009 14:44
Càng ngày tâm hồn càng trở nên khô khan lạ.

Đôi lúc muốn viết gì đó cho nó nhẹ nhàng thanh thản nhưng cũng không còn cảm xúc.
Nhớ
Sống vội vã, ồn ào riết rồi thành quen.

Có những buổi trưa thèm cảm giác nhâm nhi cà phê một mình, nghe lại những bản nhạc xưa, thoáng chút hương buồn.

Nhưng cũng là dự định.

Hình như đã thành thói quen.

Không tiếp xúc, không trò chuyện, không gặp gỡ, không chén chú chén anh thấy nó cứ rầu rầu thế nào ấy.

Đôi khi thấy hoảng. Phải chăng đã đánh mất chút lãng đãng, lan man xưa kia mất rồi.



Sống ồn ào quả thật mệt mỏi, đặc biệt khi cơ thể quá sức chịu đựng vì công việc, học hành, chuyện gia đình, lẫn chuyện riêng tư.

Con người mình cứ vậy. Dấu nhẹm tình cảm, dối đi cảm xúc.

Lúc nào cũng vô tư, cười nói.

Chiều rồi, trời se lạnh, có chút hương mùa đông.

Không khí im ắng và buồn.

Lâu lắm mới lấy lại được cảm xúc này. Hay đúng hơn mới có cơ hội để gặm nhấm nỗi cô đơn vốn luôn tồn tại trong con người mình.

Một ngày nữa sắp qua, sáng mai lại đón tia nắng mới với nụ cười tươi và cuộc sống bận rộn.

Tác giả bài viết: conmatdo

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây