Lời thầy dạy

Thứ năm - 02/04/2009 10:06
Tại sao chúng em phải học tất cả những điều ngu ngốc này?'

Trong tất cả những câu hỏi và phản đối mà tôi đã nghe từ học trò của mình suốt bao nhiêu năm dạy học đây là câu mạnh nhất. Tôi trả lời học trò của mình bằng một câu chuyện sau.
Lời thầy dạy
"Một đêm, một đám người du
mục chuẩn bị nghỉ đêm giữa đồng thì bất ngờ họ thấy mình bị bao quanh
bởi một luồng sáng. Họ tin là thiên thần đang đến với họ. Họ chờ đợi
với niềm tin rằng thiên thần sẽ nói cho họ những điều quan trọng chỉ
dành riêng cho họ thôi.

Một giọng nói vang lên 'Hãy nhặt tất
cả những viên sỏi xung quanh. Bỏ chúng vào trong túi mang theo bên
mình. Hãy đi một ngày và đêm mai các anh sẽ thấy vui mừng và cả nỗi
buồn.'

Sau khi thiên thần biến mất, những người du mục ngạc
nhiên và thất vọng. Họ chờ đợi một sự khám phá lớn, những bí mật giúp
họ trở nên giàu có, mạnh khỏe và làm bá chủ thế giới. Nhưng thay vào đó
họ chỉ phải làm một việc cỏn con không có ý nghĩa gì cả. Dẫu sao, nghĩ
đến lời nói của thiên thần, mỗi người cũng nhặt vài viên sỏi rồi bỏ vào
túi dù không hài lòng chút nào.

Đi suốt một ngày, khi đêm đến
họ dừng chân cắm trại. Mở túi ra họ thấy những viên sỏi đã trở thành
những viên kim cương. Họ vui mừng vì có kim cương, nhưng cũng buồn tiếc
đã không lấy thêm vài viên sỏi nữa. "

Tôi có một học trò, tên
Alan, từ thời kỳ đầu tiên đi dạy học đã chứng minh chuyện trên là sự
thật. Khi Alan học lớp 8, cậu bé này rất giỏi 'gây chuyện' và hay bị
đuổi học. Cậu ta đã trở thành một tên 'anh chị' trong trường và trở
thành bậc thầy về 'chôm chỉa'.

Mỗi ngày tôi cho học trò học
thuộc lòng những câu danh ngôn. Khi điểm danh, tôi đọc đoạn đầu của một
câu danh ngôn. Để được điểm danh, học trò phải đọc nốt phần cuối của
câu danh ngôn.

'Alice Adams - Không có thất bại ngoại trừ...'

''Không tiếp tục cố gắng', em có mặt thưa thầy Schlatter.'

Như vậy đến cuối năm, những học trò của tôi nhớ được khoảng 150 câu danh ngôn.

'Nghĩ bạn có thể, nghĩ bạn không thể - cách nào cũng đúng!'

'Nếu bạn thấy chướng ngại, bạn đã rời mắt khỏi đích đến.'

'Người cay độc là người biết giá cả mọi thứ nhưng chẳng biết giá trị của cái gì cả.'

Và tất nhiên câu danh ngôn của Napoleon Hill 'Nếu bạn nghĩ ra nó, và tin vào nó, bạn có thể đạt được nó.'

Alan
là người phản đối nhiều nhất về cách học này - một ngày kia cậu bị đuổi
khỏi trường và biến mất suốt năm năm. Một ngày nọ, cậu ta gọi điện
thoại cho tôi. Cậu vừa được bảo lãnh ra khỏi trại cải tạo.
Sau khi
cậu ta bị ra tòa và cuối cùng bị chuyển đến trại cải tạo trẻ vị thành
niên vì những điều mình đã làm, cậu ta chán ghét chính bản thân mình và
cậu đã lấy dao cạo cắt cổ tay mình.

Cậu kể 'Thầy có biết
không, em nằm đó khi mà sự sống đang chảy ra khỏi thân thể em, em chợt
nhớ đến một câu danh ngôn thầy đã bắt em chép đi chép lại 20 lần một
ngày. 'Không có sự thất bại trừ việc không tiếp tục cố gắng.' Và đột
nhiên em thấy nó có ý nghĩa. Nếu em còn sống, em không thất bại, nhưng
nếu em để cho mình chết, em sẽ thất bại hoàn toàn. Vì thế với sức lực
còn lại em gọi người tới cứu và bắt đầu một cuộc sống mới.'

Khi
cậu nghe câu danh ngôn đó, nó là viên sỏi. Khi cậu cần một chỉ dẫn vào
thời điểm quan trọng của cuộc đời, nó trở thành viên kim cương. Và như
tôi nói với bạn, hãy tìm cho mình thật nhiều viên sỏi, và bạn sẽ nhận
được những viên kim cương

Tác giả bài viết: conmatdo

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây