Khi tất cả chỉ còn là kỷ niệm

Thứ năm - 16/06/2011 08:15
Anh đã sẵn sàng buông tay em ra... Thực sự phải buông thôi bởi vì em đã mệt nhoài, bước chân em nặng trĩu, cánh tay đã mỏi nhừ, theo những ngày tháng chạy theo cái bóng của anh, và giờ đây em đã tự nhủ với mình rằng em đã sẵn sàng rồi.
Khi tất cả chỉ còn là kỷ niệm

Sẵn sàng cho cái việc mà em nghĩ em sẽ chẳng bao giờ làm được đâu, đó là buông tay và ra đi.

Buông tay anh ra là sẽ không nắm tay anh nữa, cũng có nghĩa là mất đi chỗ dựa, như thế em sẽ ngã, nhìn em ngã anh có xót xa không? Buông tay anh ra nghĩa là không còn có anh, là mất đi anh, mất đi cái hơi thở của những ngày qua. Có lẽ sẽ chết trong cái nỗi đau đang dày vò bản thân. Nếu em chết anh sẽ khóc chứ? Buông tay anh ra nghĩa là khi em quay sang bên cạnh để tìm kiếm một bờ vai, một vòng tay trong cái mùa đông giá rét này thì em sẽ chỉ nhận được sự trống trải và hơi lạnh mà thôi, anh sẽ chạnh lòng khi em co ro chứ?

Buông tay anh ra là để anh ra đi, anh sẽ rời xa em, không còn là của riêng em, sẽ không bao giờ được nhận cái linh thiêng mà con người ta gọi là tình yêu của anh nữa, anh sẽ đem cho người khác đúng không? Từ bây giờ em sẽ học cách chịu đựng một mình, những nỗi đau, những trăn trở. Em sẽ học cách bước đi một mình, không có chỗ dựa nào cả. Em sẽ học cách tự đứng bằng đôi chân, bằng sức lực của chính em. Sẽ lấy những khoảng cách ngắn ngủi được bên anh làm động lực, em sẽ không cô độc trong những ký ức đấy đâu.

Sẽ có một ngày anh quay lại và nắm lấy đôi bàn tay em chứ? Sẽ có một ngày anh giật mình và anh sẽ đuổi theo em chứ? Sẽ có một ngày anh nhận ra không thể sống mà không có em chứ? Sẽ có một ngày nào đó anh hiểu rằng anh đã làm tổn thương em chứ? Khi đó anh hãy tự nhủ với mình rằng em buông anh ra để anh đi tìm hạnh phúc thực sự của mình và em đã đau đớn biết chừng nào khi nhận ra rằng hạnh phúc ấy không ở nơi em!

Em biết mà, cái gì vốn không thuộc về mình thì sẽ chẳng bao giờ là của mình cả, nhưng em vẫn cố chấp nghĩ rằng mọi cố gắng của mình sẽ xoay chuyển tất cả, em ngu ngốc lắm mà. Hết rồi, hết thật rồi, tất cả đã kết thúc như một giấc mơ thật dài vậy...

Người ta nói trong mỗi con người đều có một trái tim được chia làm nhiều phần, một phần để yêu thương và một phần nữa là để thù hận, và cũng bởi người ta đã quá yêu nhau nên mới thù hận lẫn nhau... Phải chăng khi không thể có được tình yêu, người ta mới thù hận để xóa nhoà cái gọi là thương yêu? Sợ lắm cái cảm giác phải ghét một ai đó, nhưng vì quá yêu mà thế thì càng đáng sợ hơn...

Anh sẽ ghét em chứ? Sẽ căm ghét em? Em chẳng thể biết được nữa, em đã rất yêu anh cơ mà, yêu hơn mọi thứ em có.

Em sợ rằng phải sống trong cái quay cuồng của hạnh phúc hôm qua. Sợ lắm những đêm nhớ anh, nước mắt lại ràn rụa lại choàng tỉnh sau những cơn ác mộng về anh. Sợ lắm khi mà đau đớn của em hòa cùng với nhớ thương, để mỗi lần nhớ thương vô vọng lại là một lần đau đớn đến xé lòng.

Hạnh phúc là gió cứ phảng phất. Hạnh phúc là cỏ mềm xanh mướt dưới chân ai đó. Em sẽ nhớ bao nhiêu cái cảm giác được anh ôm trong lòng và cảm nhận từng nhịp thở, nó làm em mềm nhũn, làm em tan chảy trong niềm hân hoan rằng anh đang là của em, em sẽ nhớ từng lời nói yêu thương và ngọt ngào nơi anh...

Thế anh có nhớ không? Tại sao lại cho người ta hy vọng rồi lại tước đoạt? Tại sao lại cho người ta hạnh phúc rồi lại rời bỏ hạnh phúc ấy khi mà nó chưa một lần trọn vẹn? Tại sao? Tại sao? Tại sao lại như vậy? Hãy trả lời em đi! Nói nữa nói mãi cũng chẳng bao giờ biết được câu trả lời đâu, nhưng ít ra bây giờ em cũng đã có đủ can đảm để đối diện với chính mình rồi. Nhìn anh bước đi và ngửa mặt lên trời cho nước mắt chảy ngược vào lòng nhé!

Mình từng yêu nhau. Một thời sánh bước bên nhau, những tưởng chừng sẽ là vĩnh cửu và không gì có thể chia cắt được, thế mà... Những lời hứa hẹn chỉ như gió thoáng bay... Những lời yêu thương chỉ còn là dĩ vãng. Tất cả chỉ là kỷ niệm, rồi buồn rồi hận thế nào thì cũng là chia ly...

Tác giả bài viết: vampirezip

Nguồn tin: Sưu tầm

 Từ khóa: em đã

Tổng số điểm của bài viết là: 13 trong 3 đánh giá

Xếp hạng: 4.3 - 3 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • Meocon

    Mình cũng nghĩ giống bạn Truc Ly, Cách đây 2 năm, Mình cũng giống như bạn, Còn đau đớn hơn nhiều nữa. Nhưng rồi, bây giờ, mình cũng tìm được hp. Hiện tại bây giờ, Mình rất hạnh phúc, tình yêu ngày xưa, nỗi đau đó bây giờ chỉ còn là một kỉ niệm. Hãy buông tay và hãy cố gắng sống tốt. Mình tin rằng, Bạn sẽ làm được. Cố lên nhé.

      Meocon   13/07/2011 06:25
  • Lylytrang

    mình rất cảm động khi đọc bài viết của bạn! Vì mình cũng đang cùng tâm trạng với bạn.Biết làm sao hơn, người ta muốn đi thì mình phải buông tay thui ban ạ! Mình cũng chia tay người yêu cũng chia tay hơn nửa năm rùi, nhưng mình có wen dc đâu, cứ níu giử mãi cuối cùng thì mình chẳng dc gì cả. Người đau khổ vẫn là chính mình. Chúng ta hãy để lại ngững ký ức đẹp cho những ngày tháng đã qua để khi chạnh lòng nhìn lại sẽ cảm thấy hạnh phúc dù là nhỏ nhoi thôi!

      Lylytrang   06/07/2011 02:32
  • phan ha

    Bạn rất mạnh mẽ, khi đã quyết định rồi thì hãy cố gắng lên bạn nhé!

      phan ha   28/06/2011 01:19
  • xangcongtu

    Bài viết của bạn rất hay, cũng rất giống với cảm xúc với tôi. Như mọi người nói tình yêu thật vĩ đại .Nhưng rồi:" Có thứ tình yêu nào gọi là chia tay".

      xangcongtu   23/06/2011 11:56
  • danhmat008

    Từ bài viết này mình rút ra được một điều: Đừng bao giờ nghĩ hạnh phúc đang có là vĩnh cửu mà phải biết trân trọng để nó sẽ không như cơn gió phảng phất thoáng bay....

      danhmat008   21/06/2011 09:42

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

global block new comment
Góc thành viên
Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây