Khi nỗi nhớ trở thành hơi thở

Thứ năm - 12/08/2010 21:47
Có nhiều định nghĩa về tình yêu, những định nghĩa đôi khi mang màu triết lí và màu hồng đơn điệu của những điều mà người trần mắt thịt đôi phần cho đó là ước mơ của mình trong tình yêu.
Khi nỗi nhớ trở thành hơi thở
Tôi yêu, tôi không muốn tình yêu quá siêu thực nhưng chẳng ai có thể làm gì, chẳng thể làm gì khi tình yêu đến và cái bản năng yêu cứ thế trỗi dậy, mạnh mẽ và khao khát, đam mê và chìm đắm. Phải chăng khi yêu chúng ta trở thành kẻ thi sĩ bất đắc dĩ dệt hạnh phúc bằng kỉ ức của những phút giây và khi ấy nỗi nhớ là lớp mấy phủ bao bọc tình yêu, cho đời thực trở thành thiên đường.

Mỉm cười......Tôi đã yêu như thế, tôi yêu em bằng kí ức và nỗi nhớ.

Có ai đó hỏi tại sao chỉ yêu bằng kí ức và nỗi nhớ, tình yêu cần những chia sẻ thực và khi yêu con người ta cần sự gần hơn bao giờ hết còn tôi đơn giản không thể, mà chỉ biết sống bằng kí ức với sự mường tượng ra em trong kí ức của những phút giây gần kề ngắn ngủi, ngắn ngủi cho những ai đang yêu nhưng vẫn một mình....Phải chăng tôi không đủ dũng cảm để gần và làm em hạnh phúc mà chỉ biết đổ tại cho địa lý và khoảng không gian xa cách phía trước? Đừng bi quan khi nghĩ thế phải không,? Tình yêu là miếng bánh làm con người thấy thỏa mãn và hạnh phúc vì tạo nên những cảm xúc dễ chịu, tôi học được rằng: " Khi yêu hãy để tình yêu thở và nỗi nhớ trở thành hơi thở để tình yêu không chỉ là sự yêu bột phát, để yêu không chỉ là cơn gió ,lướt qua nhau vô tình mỗi phút giây rồi đánh rơi vào góc nào đó khi xa cách, hãy để tình yêu ngấm, ngấm như thể đó là hơi thở của bạn và nỗi nhớ cho bạn cảm xúc rằng bạn đang có tình yêu và tình yêu là động lực để bạn sống vui mỗi ngày và làm tình yêu ấy lớn mạnh lên theo tháng năm."

Người ta yêu vì duyên số, cách yêu nào cũng có một số phận, một định mệnh. Chỉ vô tình chạm vào nhau, gần nhau tại một khoảnh khắc nào đó để rồi ta thấy cảm giác khi thiếu cảm giác đó, trong ta trống hoác một nỗi niềm, thấy vô tình tim đập lỗi nhịp khi nỗi nhớ bủa vây, thấy đôi lần phải tự hỏi: Mày bị sao thế, vu vơ quá...... Tôi và em là định mệnh của riêng nhau.

Em là bóng mưa mát lạnh cho nắng nóng ngày hè và những giọt mồ hôi của tôi trở nên nhẹ bẫng


Em là mặt trời của riêng tôi khi mỗi sớm mai tỉnh dậy tôi nhìn ông mặt trời và mỉm cười khi nghĩ tới nụ cười trong veo mỗi khi gặp tôi...Chỉ thế thôi, em tặng tôi một sức sống mỗi ngày.

Em là chiếc vòng trong lòng bàn tay của tôi, chiéc vòng mang cho tôi sức mạnh, cho tôi cảm giác em ở đó gần kề cổ vũ cho những con đường tôi chọn lựa.

Em là con đường quen thuộc tôi vẫn đi dạo mỗi ngày, con đường của cảm giác yên bình, cảm giác em cho tôi khi em muốn tôi chiều bản thân.

Em là bản nhạc buồn mỗi đêm tôi lắng nghe, chỉ để nhớ ánh mắt ai đen thẫm trong đêm nhìn tôi trìu mến.

Em là bàn tay ấm, bàn tay ghìm chặt tôi lại, ghìm tôi trong cảm xúc em tặng tôi khi em không thể nói hết những điều em muốn nói.

Em là em thôi, khi xà vào vòng tay tôi chỉ để thì thầm vào tai tôi mà mặt đỏ lựng rằng: Em yêu anh nhiều lắm!

Hãy cứ tặng tôi tình yêu mỗi ngày em nhé, hãy cứ thế thôi để tình yêu thở và nỗi nhớ biến thành hơi thở......cho riêng tôi thôi. Chỉ em thôi cho tôi yêu trọn vẹn một đời.
Yêu em!

Tác giả bài viết: conmatdo

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây