Chạm

Thứ tư - 24/02/2010 21:41
Khe khẽ thôi nhé em, một chút hương của mùa xuân nhè nhẹ. Gió thổi...mang em đi xa đến những bến bờ xa lạ em chưa hề biết. Sương phủ dày trên thành phố, em cũng lặng lẽ bước đi. Trong lòng em là chút gì đó còn vương vấn, xa rồi phải không em!
Chạm
Xuân sắp mang tình yêu về với em, em thêm một tuổi, em trưỡng thành thêm một chút. Em bướng! Thèm cái cảm giác tinh nghịch của trẻ thơ như ngày nào còn cấu áo mẹ đòi mua bánh cho em ăn...

Thoang thoảng trog em những gì đó thật xa xăm, bâng khuâng và khó hỉu, em khóc trong niềm vui, khóc trong tiếng cười hạnh phúc, khóc để mọi thứ không hay hãy chãy theo những giọt nước mắt của em mà biến mất đi nơi khác. Để rồi em sẽ cười trở lại, sẽ lại biết được màu hồng trong cuộc sống của em bây giờ đang ở đâu, đang pha trộn với những màu sắc nào nữa. Để em biết chọn những cách sống tốt với em, để em có thể yêu những gì xung quanh em, và để em biết trong cuộc sống của em còn bao nhiu điều kì diệu và bao nhiêu tình yêu thương dành cho em...

Thôi em nhé, hạnh phúc là của em, em đừng nắm nó quá chặt, cũng đừng bỏ nó vụt mất khỏi tầm tay bé nhỏ, dẫu biết em sẽ chẳng nắm được bao nhiêu trước cái lớn lao và vô cùng vô hạn của nó. Nhưng em ơi hãy cố gắng nhé! Có những lúc em sẽ thấy hạnh phúc thật gần với em, cứ như em chạm được vào nó, cảm nhận được nó mềm mại, dịu dàng và làm mát sự khắc nghiệt trong lòng em. Là thế đó em!

Em hãy yêu em, và yêu những người em thật sự yêu thương. Dù tình yêu của em rất nhỏ bé, nhưng nó cũng đủ để em có thể trao cho người khác nụ cười từ bờ môi của em. Và, sau mỗi lần em khóc, em lại hãy cười lên em nhé!!

Tác giả bài viết: atiani

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây