Bài viết 1: Ai dám nói nước tôi nghèo

Thứ sáu - 13/03/2009 09:44
Trước khi đặt bút viết về chủ đề này, tôi đã suy nghĩ biết nhiều đêm. Nói về quê hương tôi thì đã có biết bao bài viết của rất nhiều nhân vật lỗi lạc.

Viết gì đây ? liệu có nên hay không ? có "được phép" đưa nội dung này vào diễn đàn của lớp ? Cuối cùng tôi cũng đã viết.
Bài viết 1: Ai dám nói nước tôi nghèo
Trước khi đặt bút viết về chủ đề này, tôi đã suy
nghĩ biết nhiều đêm. Nói về quê hương tôi thì đã có biết bao bài viết
của rất nhiều nhân vật lỗi lạc.


Viết gì đây ? liệu có nên hay không ? có "được phép" đưa nội dung này vào diễn đàn của lớp ? Cuối cùng tôi cũng đã viết.

Dù ở xa nhà, tôi vẫn luôn hướng về quê hương. Những bài viết dưới đây
chỉ phản ánh lại tâm trạng của tôi khi đọc tin tức về đất nước mình.
Suy nghĩ mỗi người mỗi khác, lời lẽ của tôi có thể không đúng, nhưng
tuyệt nhiên, tôi không có "ý đồ" gì cả.



  Bài 1 - Ai dám nói nước tôi nghèo


Tôi luôn tự hào nước ta "rừng vàng biển bạc", do vậy hễ ai nói nước
ta nghèo là tôi phản ứng lại ngay. Bạn vẫn không đồng ý ư ? Thì đây -
680 triệu đồng chỉ cho một số điện thoại. Đúng là chuyện chỉ có trên
quê hương tôi. Có một điều gì đó "không ổn" khi những kẻ ném tiền qua
cửa sổ kia được khoác lên mình cái áo rất từ thiện: "Một trái tim - Một
thế giới gây quỹ ủng hộ người tàn tật và trẻ mồ côi."



Tôi từng được biết nhiều hình thức quyên góp, hỗ trợ cho người
nghèo, người kém may mắn, nạn nhân thiên tai,... hầu hết của ít lòng
nhiều mỗi người có thể đóng góp từ một số ít tiền đến một món quà, một
đồ vật không dùng, một ít lương thực,... Thắm đậm tình người biết bao
cho những món quả nho nhỏ ấy. Cảm động thay những cô, cậu tình nguyện
viên đứng giữa đường quyên góp vài bạc lẻ từ khách lữ hành cho trẻ mồ
côi.



Tuy nhiên đó là cách cổ điển, chúng xưa như tuổi của trái đất rồi.
Giờ đây, ngay trên quê hương tôi, người ta có thể bỏ ra 680 triệu đồng
chỉ để sở hữu một con số ! 530 triệu đồng để sở hữu một trái bóng.
Những hình thức quyên góp như trên làm sao có thể sánh được.



Đành rằng những khoản tiền khổng lồ ấy rồi sẽ được "rửa sạch" trong
các trại mồ côi, trong bữa ăn của những bà mẹ già neo đơn, trên tấm
chăn manh áo cho những gia đình không may mắn. Mấy ai trong chúng ta tự
đặt ra câu hỏi: những khoản tiền ấy từ đâu ra ?



Tôi cảm thấy nghèn nghẹn khi đọc tin trên. Phải chăng lòng hảo tâm
của con người lại vĩ đại đến thế sao ? Vậy mà từ xưa đến nay tôi cứ mãi
hoài nghi.



CN.

04/2005

Tác giả bài viết: conmatdo

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

global block new comment
Góc thành viên
Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây