...Phải làm sao ?

Thứ bảy - 07/05/2011 10:55
Đã gần 5 năm từ những ngày tháng ấy... 16 tuổi. Cái tuổi với bao mơ ước tươi đẹp về một cuộc sống nhiều lựa chọn tuyệt vời. Và cũng như bao tâm hồn tươi đẹp ấy, nó vào cấp 3.
...Phải làm sao ?

Lạ lẫm, tò mò, vui vẻ và sôi nổi. Học kì đầu tiên của nó trôi qua như thế, và rùi tất cả bị đánh cắp đi khi trong cơ thể nó có một vị trí sinh sôi phát triển mãnh liệt, cứ lớn dần lên mà không thể kiểm soát như chính những giấc mơ vĩ đại đang ngây thơ lớn lên trong tâm hồn nó, và sau đó nó nghiễm nhiên trở thành bệnh nhân của bệnh viện K.

Tuổi 16, liệu có quá sức? Cũng có thể. Nhưng gia đình và bạn bè không bao giờ thấy nó khóc. Vì nó không muốn gia đình lo lắng cho một đứa vốn mạnh mẽ và ương bướng như nó! Vẫn cười và đến trường với mái tóc thưa dần sau những lần người ta đưa vào cơ thể nó những chất lỏng khiến nó chẳng còn muốn ăn bất cứ thứ gì và chẳng muốn bắt gặp bất cứ hương vị tuyệt vời nào.

 Lớp 11, nó kết thúc đợt điều trị, mái tóc tự hào của nó đã không còn sợi nào, nó ghét phải đội tóc giả, nhưng dù sao loà xoà trong mớ tóc cứng đơ ấy trông nó bình thường hơn là một cái đầu chọc lóc.

Hết kì 1, kết quả học tập ko đến nỗi tệ, và không khí tết đang tới nó cũng cảm nhận được đâu đó. Cùng với đó, cậu ấy trở về!

Buổi sáng cuối đông ấm áp, nó đi tập quân sự về, đạp xe cùng mấy đứa bạn như mọi lần, và vô tình hay cố ý, cậu ấy xuất hiện. Mái tóc ngắn tủn lơ thơ dấu sau cái mũ quân sự bị cậu ấy phát hiện và hỏi. Nó vui vẻ  “có thể nhìn tớ như thế sẽ mạnh mẽ và đáng yêu hơn!” hình như sau vẻ hồn nhiên ấy nó bị xúc động vì thật sự nó đã cảm nhận được sự chia sẻ chân thành từ cậu ấy

Rùi thời gian nghỉ tết hiếm hoi cũng hết, cậu ấy trở vào trong kia như một sự thật hiển nhiên rằng ngày mai mặt trời vẫn mọc ở phía đông, nhưng điều gì đó ấm áp cậu ấy đã để lại trong nó.

Có thể vì chính những điều không may mắn, vì mái tóc ngắn không mong  muốn mà nó thấy mình thật may mắn. Nó cố gắng nhiều hơn vì gia đình và vì ai đó nữa.

Và nó vào đại học, cậu ấy cũng vậy, một ngày gần noel, cậu ấy trở về mang theo tình cảm bấy lâu cậu giành cho cô bé không bình thường như n.

Nó bối rối, hạnh phúc, và gì nữa nhỉ? Nó lo sợ, vì những gì đã qua nhưng không hẳn đã qua, có thể lắm một ngày nó lại mất đi mái tóc như ngày nào, và nó sợ rằng nó sẽ không thể đem đến cho cậu ấy hạnh phúc như những người chồng, người bố khác. Hơn thế nữa, bên cậu ấy còn có gia đình, là nền tảng, là những điều đã đang và sẽ gắn bó với cậu ấy, không thể tách rời, cậu ấy còn có cả trách nhiệm to lớn với gia đình.

Mặt trời là trung tâm, là duy nhất, là vô cùng quan trọng, và cậu ấy là như thế với gia đình cậu ấy và với  cả nó nữa. Nhưng cùng một lúc mặt trời không thể sưởi ấm cả hai nửa trái đất thân yêu của mình. Nó có tham lam ích kỷ cũng không thể nào giữ mặt trời cho riêng mình, trong khi nó tự thấy hạnh phúc khi bản thân nó là một người tốt bụng, biết chia sẻ và thông minh trước những tình huống dễ hiểu.

Và gia đình nó cũng luôn thương yêu lo lắng, cũng hi vọng nó hạnh phúc như bao người. Mẹ lo rằng với những gì đã qua nó sẽ không chịu được áp lực, gánh nặng, trách nhiệm nặng nề, những khó khăn mà nó không nhìn thấy được khi trái tim nó đang ngập chìm trong những điều tuyệt diệu mà tình yêu tàn nhẫn vẽ nên.

Với cái vỏ ngoài gai góc, nó tự tin một cách đau khổ thể hiện với tất cả những ai lo lắng cho nó, rằng nó đang ổn hơn bao giờ hết, rằng với nó việc học hành là quan trọng nhất, những chuyện tình cảm yêu đương kia chỉ là một cái bánh ngọt vào những ngày thức khuya, rằng nó biết làm như thế nào để giải quyết vấn đề một cách tốt nhất, rằng ngày mai mặt trời vẫn mọc phía đông, rằng…tất cả hãy yên tâm rằng những gì đã qua với nó thì thật sự chỉ là những gì đã qua thôi.

Nhưng, nó là một con bé kiên cường đến đáng thương, nó vẫn học tập, kết quả có thể là mơ ước của ai đó,  vẫn bận bịu với hoạt động ở mấy câu lạc bộ, vẫn nghe nhạc, vẫn hát, vẫn yêu, yêu mãnh liệt với những hi vọng tuyệt vời nhất. Nhưng bên trong nó thì vỡ vụn, sụp đổ, hoang tàn như bữa tiệc ngọt ngào đến hồi kết thúc. Mỗi khi ngồi một mình trong phòng kí túc xá, như lúc này, khi tất cả đã chìm vào yên lặng, nó để cảm xúc của mình tung hoành, chen lấn, xô đẩy nhau vỡ oà ra, nhưng chỉ được một lúc thôi, nó còn lo lắng cái mắt sưng húp ngày mai sẽ tố cáo nó trước mọi người.

Nó mơ hồ, nó lẫn lộn, và thấy kém sáng suốt hơn bao giờ hết khi nó phải đối diện với chính bản thân mình. Nó phải làm gì để tất cả đều ổn? Nó yêu cậu ấy, và vì thế nó cảm nhận được cậu ấy cũng yêu nó nhiều như thế nào. Chẳng lẽ vì cậu ấy là con trai duy nhất trong gia đình, mà cậu ấy không thể yêu người cậu ấy yêu? Chẳng lẽ vì nó không may mắn mà nó không thể sống thật với tình cảm của mình như những người bình thường? Hay vì nó quá tham lam? Hay đó là những điều đơn giản mà nó phải hiểu như mặt trời ngày mai vẫn chào bình mình ở phía đông?Chẳng ai có thể lập trình trái tim để nó lỗi nhịp khi nào và ở đâu. Và càng không ai có thể lập trình trái tim mình không bao giờ lỗi nhịp. Vậy thì bây giờ nó phải làm gì???

Tác giả bài viết: raind2f

 Từ khóa: n/a

Tổng số điểm của bài viết là: 4 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 4 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • Lữ Thiên Đang

    Mình thích những người quyết đoán như bạn, lựa chọn nào cũng sẽ không làm bạn hối tiếc được đâu...

      Lữ Thiên Đang   10/05/2011 02:42
  • raind2f

    có thể nó thật sự không xứng đáng với cậu ấy, nhưng nó vẫn phải quyết định như thế, chấp nhận nhìn cậu ấy đau, để thấy những người còn lại vui vẻ

      raind2f   09/05/2011 13:52
  • Lữ Thiên Đang

    Quá khứ là một phần của ngày hôm nay nhưng không phải là tất cả, cuộc đời dù ngắn dù dài ta vẫn phải sống sao cho khỏi phải nuối tiếc điều gì. Nếu nó cho rằng quá khứ là rào cản của hiện tại và mai sau, nó không xứng đáng có được tình yêu của cậu ấy. Vì nó đã buông xuôi, không đấu tranh cho lẽ phải mà mình yêu. Quá khứ là quá khứ, quá khứ không phải là lý do....

      Lữ Thiên Đang   08/05/2011 00:46
  • raind2f

    nếu nó biết rằng nó chỉ còn vài 3phút thì nó sẽ sống với tất cả trái tim mình, nhưng số phận đùa giỡn cho nó sống nhưng chẳng thể bình thường với cái quá khứ ko may mắn của nó!

      raind2f   07/05/2011 12:42
  • Lữ Thiên Đang

    Cuộc đời luôn cho ta lựa chọn, ít nhiều là do mình thấy nó như thế nào thôi. Tình cảnh của raind2f rất khổ tâm vì không hẳn là bạn không có sự lựa chọn mà bạn sợ rằng lựa chọn đó sẽ gây ra hậu quả nặng nề cho người mình yêu thương. "Nó" quả thực đang đứng trước thử thách của cả đời người, nếu quả thực ông trời quay lưng với nó bằng số phận nghiệt ngã thì nó hãy đến với người mình yêu bằng trái tim chân thành. "Nó" có muốn sống bên người ấy dầu chỉ là vài ba phút cuối đời hay không? Hay "nó" muốn sắm vai người con gái hy sinh âm thầm ôm mối tình câm đến chết để cho người yêu mình tận hưởng một tình yêu trọn vẹn hơn với người con gái khác? "Nó" hãy nghe theo quyết định của con tim mình vì trang sử cuộc đời của "nó" còn được mấy trang đâu... Một phút ngập ngừng có thể trả bằng một cái giá rất đắt.

      Lữ Thiên Đang   07/05/2011 11:15
global block new comment
Góc thành viên
Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây