Giọt nước mắt muộn màng

Thứ tư - 14/07/2010 12:12
Bắt gặp lại chính mình
Giữa dòng đời xô đẩy...
Một ngọn lửa cháy rực lên trong đêm
.....Rồi tắt lụi....
Giọt nước mắt muộn màng
Như thể một linh hồn đang cố gắng rãy rụa mà không sao thoát ra được
Bất giác
Cảm thấy xót xa...
Có phải mọi thứ đã thay đổi rồi hay không?
* * *
Con bé biết nó từ năm lớp 5.nhưng lên lớp 8 mới bắt đầu thân nhau.Và khi con bé chuyển trường con bé mới thực sự hiểu tình bạn là như thế nào......
Nó rất hay viết thư cho con bé.Và dường như điều đó đã trở thành thông lệ.
Nhưng mỗi lần cầm thư nó trên tay con bé vẫn luôn cảm thấy hạnh phúc.
Có khi chỉ là một lời hỏi thăm và dặn con bé nhớ giữ gìn sức khỏe.
Có khi là lời tâm sự của nó.
Về tình bạn.
Sự dối trá.
Và cả những chiếc mặt nạ mà người ta vẫn thường hay đeo.
Con bé biết.
Nó là một người chân thật và sống rất tình cảm.
Nhưng con bé không ở cạnh nó...điều đó cũng đủ khiến cho cả 2 đứa cảm thấy buồn...
Lên cấp 3,nó và con bé thi vào cùng một trường,học chung một lớp,lại ngồi cùng bàn nữa.
con bé tâm sự với nó nhiều hơn.
Và nó thì luôn ở cạnh con bé...lúc nào cũng kiên nhẫn lắng nghe,rồi cho con bé một lời khuyên phù hợp.
Khi con bé nói rằng con bé đã biết yêu.
Nó khóc.
Nó bảo thấy mất một thứ gì đó rất lớn.
Con bé hiểu đó là gì.
Khi người đó bỏ con bé ra đi.
Nó vẫn khóc.
Con bé hỏi tại sao?
Nó nói...vì nó thương con bé nhiều....
Bỗng dưng con bé cảm thấy rất đau.
Nhưng rồi con bé viết thư cho nó,bảo với nó rằng,từ nay đừng làm bạn thân của nhau nữa.
Nó lại khóc.
Và vì thế mà con bé rứt khoát hơn.
Thực lòng con bé không muốn nhìn thấy nó khóc...nó có hiểu không...
Nó viết thư cho con bé.
Mọi thứ nhạt nhòa trong nước mắt...
Không còn niềm hạnh phúc hôm nào khi cầm thư nó trên tay nữa...
Không còn nụ cười mãn nguyện khi được chia sẻ với nó nữa...
Chỉ còn là nỗi đau...
Con bé đã thay đổi...
Có phải vậy không?
* * *
Khi con bé quay lại,ôm nó vào lòng.
Nó khóc như một đứa trẻ.
Con bé cảm nhận được nìêm hạnh phúc trong đôi mắt nó.
Và con bé tự hỏi
Chẳng nhẽ con bé quan trọng đến thế sao?
* * *
Khi con bé tìm thấy tình yêu thực sự của mình.
Và khi người ấy nói với con bé rằng
Nó nhắn tin cho người ấy bảo người ấy hãy thay nó làm cho con bé những điều mà nó không thể.
Con bé đã rất ngỡ ngàng.
Nó nói nó tin người ấy yêu con bé thật lòng.
Con bé vẫn biết
Thực sự nó yêu con bé còn nhiều hơn cả bản thân nó.
Nhưng những gì nó làm cho con bé là quá nhiều rồi.
Con bé không muốn nợ nó thêm nữa.
Con bé rất sợ.
Sợ nó sẽ vì con bé mà đau lòng.
Nhưng nó lại nói.
Nó thấy như thế vẫn chưa đủ...có những thứ nó không thể mang lại cho con bé...và chỉ có người ấy mới làm được mà thôi....
* * *
Người ấy ra đi....
Không phải vì không thương con bé....
Vì người ấy xứng đáng là một thiên thần hơn là một con người trần tục...
Con bé đã khóc rất nhiều....
Và nó cũng vậy...vì người ấy...và vì cả con bé.....
Nhưng con bé cảm thấy dường như mọi thứ đã kết thúc...
Không còn người ấy...
Không còn gì nữa...
Đêm nào con bé cũng ngước lên bầu trời...
Mong manh chờ đợi...
Mong manh tìm kiếm...
Nhưng dường như cũng vẫn chỉ là vô vọng...
Người ấy đã nói sẽ không bao giờ rời xa con bé...sẽ yêu con bé bằng cả trái tim của một người con trai...
Và sẽ là một vì sao nhỏ bé trên bàu trời kia...để luôn dõi theo bước chân của con bé...luôn nhìn con bé mỉm cười...
Rất nhiều đêm con bé chỉ thấy duy nhất một vì sao trên bầu trời.
Con bé tin đó là người ấy.
Nhưng lại cũng rất nhiêu đêm.Ngôi sao nhỏ bé ấy bỗng nhiên sáng rực lên và rồi tắt hẳn
Con bé thấy mọi thứ cứ mờ dần...mờ dần...trước mắt mà không sao tìm ra được lối thoát...
Những khi đó con bé chỉ muốn cầm điện thoại lên và nhắn tin cho nó.
Nhưng rồi con bé lại sợ.
Sợ nó sẽ khóc.
Nên con bé im lặng.
Để cho nỗi đau cứ vậy gặm nhấm thân xác.
Có những đêm con bé lại thử nhìn lên bầu trời và tự mỉm cười một mình.
Người ấy đã luôn hi vọng con bé sẽ sống hạnh phúc mà không có người đó.
Nhưng thực sự con bé không làm được.
Đêm nào cũng vậy
Con bé thiếp đi trong nỗi sợ hãi vô bờ
Hình ảnh con bé ngồi thu lu bên góc bể,khóc òa lên,mỗi lúc một da diết...
* * *
"Có lẽ nó đúng.Không thể quay lại được nữa rồi.Vậy thì từ nay con bé sẽ để nó tự đi nốt quãng đường còn lại.Con bé sẽ buông tay nó.Hi vọng nó hạnh phúc"
Con bé nhắn tin cho nó.
Không biết tại sao nước mắt cứ rơi ướt nhóe hai má.
Chỉ biết là...từ nay con bé sẽ chỉ còn một mình...không còn chỗ dựa vững chãi những lúc mệt mỏi nữa...không còn một nơi chốn yên bình để quay về nữa...
Nước mắt rơi...
Vì đau...
Hay vì quá đau....
* * *
Căn phòng này...
Những bức ảnh nó in...
Những con người nó yêu thích...
Bức thư nó viết còn nguyên vẹn như ngày nào...
Chiếc dây chuyền nó tặng mà con bé đã cẩn thận cất giữ...
Nụ cười của nó...
Và cả nỗi đau của nó nữa...
Con bé xin chôn giấu lại trong trái tim...
* * *
Đôi tay này...
Người ấy đã từng nói
Cô bé chưa bao giờ đón nhận tình cảm của người ấy...
Chưa bao giờ cố nắm lấy đôi tay của người ây...
Có phải vì thế không?
Vì thế mà giờ đây cô bé đánh rơi tất cả...
Người ấy...
Trái tim của người ấy-trái tim của người cô bé yêu...
Ấm..và nóng lắm...
Và cả nó nữa...
Chẳng nhẽ đôi tay này giá lạnh đến thế sao...
* * *
Bờ vai này...
Con bé biết một bờ vai thực sự rất quan trọng...đối với cả con bé và nó...
Con bé cũng biết nó luôn sẵn sàng là một bờ vai để con bé tựa vào..
Nhưng con bé không muốn...
Có lẽ vì nó quá vững chãi...
* * *
Có những lúc nhìn nó buồn.Con bé rất muốn làm một điều gì đó cho nó.
Nhưng con bé không làm gì cả.
Thấy con Duyên ôm nó vào lòng một cách rất nhẹ nhàng.
Con bé lại tự hỏi...Tại sao con bé không thể...Tại sao lại không chứ..Thử một lần xem...Biết đâu...
Nhưng rốt cuộc con bé vẫn im lặng.
* * *
Con bé vốn dĩ khôg phải là một con người lạnh lùng vô cảm.
Nhưng không hiểu sao đứng trước nó.
Con bé chỉ muốn im lặng.
Để bé lại trong vòng tay nó,trong tình thương của nó dành cho con bé...
Mãi mãi...
Nhưng con bé biết điều đó là không thể bởi chẳng có gì là mãi mãi cả.
* * *
Đôi khi con bé lại đem mình ra để so sánh với thần tượng của nó...
Rằng ai quan trọng hơn...
Nhưng rồi con bé lại nhận ra
Có lẽ là thần tượng...
* * *
Cái blog.
Thực ra cũng chẳng có gì cả vì con bé đã viết nhật kí rất nhiều rồi.
Con bé lại cũng chẳng thích phơi bày cảm xúc của mình ra.
Nhưng con bé viết blog này cho người ấy.
Và cho nó.
Khi thấy nó chỉ liếc qua.
Thực lòng con bé cảm thấy rất thất vọng.
* * *
Nó và người ấy.
Rất giống nhau.(Tất nhiên là về tính cách)
Con bé tự hỏi
Nếu nó là con trai liệu con bé có thích nó không?
Và liệu nó có thích một người như con bé không?
* * *
Nó hỏi con bé rằng con bé có bao giờ nghĩ cho nó khi mà cứ làm cho nó buồn như vậy.
Phải chăng vì con bé quá vô tâm hả nó.
Vô tâm đến nỗi chẳng để ý đến những cảm xúc của nó.
Vậy thì nó cũng đừng đau vì con bé nữa.
* * *
Nó và con bé.
Giữa 2 người dường như có một sự khác biệt rất lớn.
Nó luôn là người nhẫn nhịn.
Còn con bé thì luôn ương bướng đến cùng.
Nhưng con bé cũng biết sự chịu đựng nào cũng có giới hạn của nó.
Vậy thì đừng chịu đựng nữa có được không nó...
* * *
Khoảng cách.
Đó là thứ mà con bé đã suy nghĩ rất nhiều.
Vì thứ đó chia cắt tất cả.
Hay chỉ vì con bé...
* * *
Thời gian.
Nó nói thời gian không bao giờ quay ngược trở lại được.
Có lẽ nó vẫn đúng.
Những thứ đã mất đi...cũng vì thế mà không thể quay lại...
* * *
Nó này,không biết có bao giờ nó đọc được những dòng này không.Vì có lẽ nó chẳng vào blog của con bé đâu.Nhưng con bé vẫn sẽ nói.Con bé biết ngày mai sẽ không còn nó đi trên chặng đường này nữa.Và con bé rất sợ những chông gai sẽ làm con bé mệt mỏi đến mức bỏ cuộc.Nhưng nó à.Con bé sẽ sống một cách mạnh mẽ.Vì thế nó đừng lo lắng cho con bé.Đừng quan tâm đến con bé nưa.Hãy sống một cuộc sống mà nó đã từng mong đợi.
Con bé sẽ hạnh phúc.Và nó cũng thế.
Không biết có phải tình yêu hay chính cuộc sống đã khiến con bé không còn tin vào chính mình nữa.Nhưng cảm ơn nó vì đã luôn ở bên và cho con bé hiểu con bé vẫn luôn chỉ là con bé mà thôi.
Con bé sẽ vẫn chờ đợi người ấy.
Mặc cho mọi người nói gì đi chăng nữa.
Nỗi đau này...
Xin lỗi vì đã bắt nó cùng gánh chịu...
Cho dù con bé biết
Con đường phía trước còn dài...
Nhưng con bé sẽ bước đi....
Và không quay đầu nhìn lại nữa...
Nó đã dạy cho con bé biết phải sống chận thật.
Đó là điều quý giá nhất mà con bé không bao giờ có thể trả nổi cho nó.
Nhưng xin một lần nữa hãy thứ tha.
Quên đi tất cả để sống,để hướng về phía trước...
Trong những giấc mơ của con bé...
Nó luôn là một thiên thần...
* * *
Giọt nước mắt cuối cùng rơi phải chăng đã quá muộn màng....
Giai điệu bài hát with all my heart vang lên nhẹ nhàng như để khép lại một quá khứ êm đềm...
Tất cả...
Giờ chỉ còn là dĩ vãng...

Tác giả bài viết: yukihanna

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây