Mưa......

Chủ nhật - 01/05/2011 12:19
Nếu nói tất cả mọi người học văn đều mộng mơ. Ukm, có lẽ thế, ít nhất là đúng với nó.
Mưa......

 Nếu nói tất cả mọi người thích mộng mơ đều thích màu tím. Ukm, có lẽ thế, ít nhất là đúng với nó.

 Nếu nói tất cả mọi người thích màu tím đều thích mưa. Ukm, có lẽ thế, ngoại trừ nó.

 Nó ghét mưa. Nó ghét cái cảnh đất trời nhuốm màu xám xịt, ghét cơn gió mang vị lành lạnh khó ưa, ghét cái không khí ẩm thấp, ghét cái sàn nhà rền rền khó chịu.

 Nó ghét từng giọt nước nặng trịch thay thế dần cái man mát của sương mù, nó ghét cái cảnh khoác cái áo mưa lem nhem xăn quần đạp xe trên phố, nó ghét từng đoàn người hối hả xô nhau trên những dòng đường, nó ghét những con đường ướt sũng trơn nhầy làm xe của Su mất lái.

 Ukm, lí do nó ghét mưa chỉ là như vậy. nó ghét cái tiết trời khó ưa và hơn cả, Su  của nó đã ra đi trong một chiều mưa tầm tã.

 Rồi trời chiều nay lại mưa và nó vẫn phải đến trường. Miễn cưỡng nó cầm lấy chiếc ô và lao xuống đường. Nhu có ảnh mắt ai theo dõi, nó quay đầu nhìn lại và chân tay cứng đơ. Vẫn áo phong đên, vẫn chiếc khăn sọc, vẫn cặp kình đen, xe đạp xám. Giống Su đến lạ lùng, chỉ khác chăng là khuôn mặt ấy ngoại trừ đôi mắt. Nó hoảng sợ đạp xe nhanh lên dốc, chân tay lạnh buốt, không biết nó đã đến trường từ bao giờ. Bóng dáng ấy vẫn theo nó. Nó không biết vì sao nó lại hoảng sợ, nó nhớ Su  nhưng sao nó lại bỏ chạ, ukm không phải Su chỉ là trùng hợp thôi.

 Trống vào học, nó chưa kịp trấn tỉnh thì cái bóng bước vào, cngf thầy giám thị.

 - Đây là học sinh mới vừa từ Mĩ về được nhà trường bố trí vào lớp ta, mong các em giúp đợ ban.

  Cái bóng đó nhìn một vòng quanh lớp, bất ngờ mắt chạm mắt với nó rồi nở nụ cười, vừa như thân quen vừa như xa lạ.

 Trống ra, nó cầm cặp vội vàng ra khỏi lớp. trốn đi ánh mắt nhìn nó suốt năm tiết vừa qua. Chưa đến nhà xe, nó bỗng nghe thấy tiếng gọi í ới.

 - Bạn giừ ơi! Bạn quên mũ này.

 Nó quay người, định cám ơn thì bỗng khựng lại:

 - Cám…

 - Bạn sao thế?

 - ah, cám ơn bạn. Nó nói rồi quay đi nhanh, để con tim trở lại nhịp bình thương.

 

 

 Đã một tuần lễ, nó không ngủ. Nó sợ phải nhìn thấy chiếc áo phong đen và xe đạp xám, nó sợ nhìn thấy ánh mắt Su  mỗi giờ lên lớp, mỗi ngày đến trường với nó là cực hình. Càng cố xua đuổi hình ảnh đó lại càng rõ nét trong nó, chính nó cũng không thể hiểu.

 

 

 Nó lê tấm thân mệt mỏi lên xe, lăn từng vòng bánh đên trường. Một bóng áo trắng đi qua nó, à, không, 2....3,.....4,...nhiều, nhiều lắm. Những bóng áo trắng cứ đi vòng qua rồi bao chặt nó.

 Hình như nó mơ, Su đã trở về, Su ôm lấy nó, bế nó lên và lao về phía trước. Gió khẽ lùa qua kẽ tóc, mát lạnh. Một giọng nói văng vẳng bên tai nó, gọi tên nó, và cả vòng tay đó nữa, nó mơ......

 Và nó tỉnh dạy trong một căn phòng trắng và con bạn thân bên cạnh.

 - Đây là đâu vậy?

 - Phòng y tế nhà trường. Mày vừa bị ngất, may có Hiều Minh bế mày lên đây

 Lại là cái tên đó, không hiểu mình có nợ nần gì hắn ko nữa. Cánh cửa mở, cái bóng áo trắng bước vào mang theo bánh và sữa

 - Này, ăn đi.

 - May quá, Minh trông giúp tui nhá, lỡ hẹn mất rùi, thông cảm nghe

 Con bạn nói rồi bước nhanh ra khỏi cửa, trời ạ, lại còn thế này nữa.

 - Ah, cám ơn bạn.

 - Ukm, không có chi. Mà bạn làm sao thế, yếu vậy ah

 - Không, không có chi

 Chẳng nhẽ lại thú nhận rằng vì hắn mà nó mất ăn mất ngủ suốt một tuần liền, tự trọng, tự ái và cả tình yêu dành cho Su không cho phép nó làm vậy.

 Im lặng. 5-10 ........ cũng không biết bao lâu rồi nữa, cái không khí căng thẳng và ngột ngạt  đến đáng sợ. Cuối cùng vẫn là Minh mở lời trước:

 - Đôi lúc mình cảm giác như không được chào đón lắm ở đây. Mình thật sự đáng ghét lắm sao?

 - Không, mình thật sự không có ý đó, bạn rất tốt.

 Và nó mỉm cười, nụ cười đầu tiên với Minh. Chính nó cũng không biết vì sao lại làm như vậy, nó chỉ là không muốn đôi mắt của Su buồn, đôi mắt đã từng rời xa nó, vĩnh viễn.

 

 - Tặng bạn nè.

 - Gì?

 - Tặng bạn nè

 - Tại sao?

 Chẳng vì lý do gì cả, thick thế thôi.

 Ukm, lạ lùng, nó mở quà, một cục tẩy

 - Tại sao........?

 - Bạn đã từng nghe điều này chưa: Hình bóng về mối tình đầu trong kí ức mỗi người rồi sẽ phai mờ. Trong 3 ngày đầu, nỗi nhớ tăng lên gấp đôi

 Ba ngày sau, trở lại ban đầu

 Ba ngày tiếp theo, giảm đi một nửa

 Ba ngày sau nữa, còn lại ¼

..................

 Và cứ theo công thức toán học trên, nó sẽ không bao giờ kết thúc cho đến khi trôi vào vô cực.

  Nhưng mình muốn bạn có thể san bớt nỗi nhớ nhung vào chiếc hộp này để tạm quên đi quá khứ, còn nhiều thứ đang chờ bạn mà,

 - Cám ơn!
 và đêm đó, lại một đêm không ngủ.  Không phải vì câu chuyện lúc sáng cũng chẳng bởi chiếc hộp màu tím đáng yêu, đơn giản vì Su của nó cũng đã từng nói vậy. và nó suy nghĩ, suy nghĩ rất nhiều. tại sao Huy lại đến, tại sao lại giống Su đến vậy. Có lẽ thượng đế đã nghe được lời câu nguyện của nó và Người đã trả lại Su cho nó, trong một con người mới.

 Sinh nhật Su lại là một ngày mưa. Nó đã bớt ghét mưa bởi mưa cho nó gặp Su lần nữa. Su cũng sẽ vui hơn khi thất nó mỉm cười, sống tốt. Nó sẽ không khóc nữa, nhất là lúc gặp Su, sẽ không khóc nữa.

 

 - Anh và Triệu Vi thật không có gì cả. Anh chỉ giúp cô ấy sống tốt theo lời dặn dò của Su thôi.

 - Đừng lấy Su làm lá chắn, trước mặt Su anh có dám nói  không có chút tình cảm nào với Triệu Vi không?
 - Anh,… anh…, chúng ta đừng nói chuyện này nữa, hôm nay là sinh nhật Su, anh không muốn mọi người căng thẳng.

 - Vậy là anh thừa nhận?
 - Không, anh không yêu Triệu Vi.

 - Vậy hôm nay, trước mặt Su, anh có dám nói với Triệu Vi mọi chuyện không.

 - Cô ấy vừa vực dậy, anh sợ không chịu nỗi cú sốc này.

 - Tùy anh, vậy thì anh hãy tiếp tục đóng tiếp vài trò của Su , em đi…

 Nó sững người, là Su, là Su đã đưa huy về bên nó, là Su muốn nó giấu đi nỗi đau, ôm chặt chiếc hộp trong lòng nó thững thờ quay đầu bước đi trong quán tính.

  Két…

 Chiếc hộp vỡ toang, ô rơi xuống…

 Mưa, mưa vẫn rơi mà sao nó bỗng thấy yêu mưa đến lạ. Cảm giác mát lạnh từ lòng đường tỏa lên, cái nhói đau cảu từng giọt mưa chạm vào khóe mắt và nhất là trong mưa, Su đứng kia vẫy tay chờ đón nó.

 

Nếu nói tất cả mọi người học văn đều mộng mơ. Ukm, có lẽ thế, ít nhất là đúng với nó.

 Nếu nói tất cả mọi người thích mộng mơ đều thích màu tím. Ukm, có lẽ thế, ít nhất là đúng với nó.

 Nếu nói tất cả mọi người thích màu tím đều thích mưa. Ukm, có lẽ thế, ngoại trừ nó.

 Nó ghét mưa. Nó ghét cái cảnh đất trời nhuốm màu xám xịt, ghét cơn gió mang vị lành lạnh khó ưa, ghét cái không khí ẩm thấp, ghét cái sàn nhà rền rền khó chịu.

 Nó ghét từng giọt nước nặng trịch thay thế dần cái man mát của sương mù, nó ghét cái cảnh khoác cái áo mưa lem nhem xăn quần đạp xe trên phố, nó ghét từng đoàn người hối hả xô nhau trên những dòng đường, nó ghét những con đường ướt sũng trơn nhầy làm xe của Su mất lái.

 Ukm, lí do nó ghét mưa chỉ là như vậy. nó ghét cái tiết trời khó ưa và hơn cả, Su  của nó đã ra đi trong một chiều mưa tầm tã.

 Rồi trời chiều nay lại mưa và nó vẫn phải đến trường.Miễn cưỡng nó cầm lấy chiếc ô và lao xuống đường. Nhu có ảnh mắt ai theo dõi, nó quay đầu nhìn lại và chân tay cứng đơ. Vẫn áo phong đên, vẫn chiếc khăn sọc, vẫn cặp kình đen, xe đạp xám. Giống Su đến lạ lùng, chỉ khác chăng là khuôn mặt ấy ngoại trừ đôi mắt. Nó hoảng sợ đạp xe nhanh lên dốc, chân tay lạnh buốt, không biết nó đã đến trường từ bao giờ. Bóng dáng ấy vẫn theo nó. Nó không biết vì sao nó lại hoảng sợ, nó nhớ Su  nhưng sao nó lại bỏ chạ, ukm không phải Su chỉ là trùng hợp thôi.

 Trống vào học, nó chưa kịp trấn tỉnh thì cái bóng bước vào, cngf thầy giám thị.

 - Đây là học sinh mới vừa từ Mĩ về được nhà trường bố trí vào lớp ta, mong các em giúp đợ ban.

  Cái bóng đó nhìn một vòng quanh lớp, bất ngờ mắt chạm mắt với nó rồi nở nụ cười, vừa như thân quen vừa như xa lạ.

 Trống ra, nó cầm cặp vội vàng ra khỏi lớp. trốn đi ánh mắt nhìn nó suốt năm tiết vừa qua. Chưa đến nhà xe, nó bỗng nghe thấy tiếng gọi í ới.

 - Bạn giừ ơi! Bạn quên mũ này.

 Nó quay người, định cám ơn thì bỗng khựng lại:

 - Cám…

 - Bạn sao thế?

 - ah, cám ơn bạn. Nó nói rồi quay đi nhanh, để con tim trở lại nhịp bình thương.

 

 

 Đã một tuần lễ, nó không ngủ. Nó sợ phải nhìn thấy chiếc áo phong đen và xe đạp xám, nó sợ nhìn thấy ánh mắt Su  mỗi giờ lên lớp, mỗi ngày đến trường với nó là cực hình. Càng cố xua đuổi hình ảnh đó lại càng rõ nét trong nó, chính nó cũng không thể hiểu.

 

 

 Nó lê tấm thân mệt mỏi lên xe, lăn từng vòng bánh đên trường. Một bóng áo trắng đi qua nó, à, không, 2....3,.....4,...nhiều, nhiều lắm. Những bóng áo trắng cứ đi vòng qua rồi bao chặt nó.

 Hình như nó mơ, Su đã trở về, Su ôm lấy nó, bế nó lên và lao về phía trước. Gió khẽ lùa qua kẽ tóc, mát lạnh. Một giọng nói văng vẳng bên tai nó, gọi tên nó, và cả vòng tay đó nữa, nó mơ......

 Và nó tỉnh dạy trong một căn phòng trắng và con bạn thân bên cạnh.

 - Đây là đâu vậy?

 - Phòng y tế nhà trường. Mày vừa bị ngất, may có Hiều Minh bế mày lên đây

 Lại là cái tên đó, không hiểu mình có nợ nần gì hắn ko nữa. Cánh cửa mở, cái bóng áo trắng bước vào mang theo bánh và sữa

 - Này, ăn đi.

 - May quá, Minh trông giúp tui nhá, lỡ hẹn mất rùi, thông cảm nghe

 Con bạn nói rồi bước nhanh ra khỏi cửa, trời ạ, lại còn thế này nữa.

 - Ah, cám ơn bạn.

 - Ukm, không có chi. Mà bạn làm sao thế, yếu vậy ah

 - Không, không có chi

 Chẳng nhẽ lại thú nhận rằng vì hắn mà nó mất ăn mất ngủ suốt một tuần liền, tự trọng, tự ái và cả tình yêu dành cho Su không cho phép nó làm vậy.

 Im lặng. 5-10 ........ cũng không biết bao lâu rồi nữa, cái không khí căng thẳng và ngột ngạt  đến đáng sợ. Cuối cùng vẫn là Minh mở lời trước:

 - Đôi lúc mình cảm giác như không được chào đón lắm ở đây. Mình thật sự đáng ghét lắm sao?

 - Không, mình thật sự không có ý đó, bạn rất tốt.

 Và nó mỉm cười, nụ cười đầu tiên với Minh. Chính nó cũng không biết vì sao lại làm như vậy, nó chỉ là không muốn đôi mắt của Su buồn, đôi mắt đã từng rời xa nó, vĩnh viễn.

 

 - Tặng bạn nè.

 - Gì?

 - Tặng bạn nè

 - Tại sao?

 Chẳng vì lý do gì cả, thick thế thôi.

 Ukm, lạ lùng, nó mở quà, một cục tẩy

 - Tại sao........?

 - Bạn đã từng nghe điều này chưa: Hình bóng về mối tình đầu trong kí ức mỗi người rồi sẽ phai mờ. Trong 3 ngày đầu, nỗi nhớ tăng lên gấp đôi

 Ba ngày sau, trở lại ban đầu

 Ba ngày tiếp theo, giảm đi một nửa

 Ba ngày sau nữa, còn lại ¼

..................

 Và cứ theo công thức toán học trên, nó sẽ không bao giờ kết thúc cho đến khi trôi vào vô cực.

  Nhưng mình muốn bạn có thể san bớt nỗi nhớ nhung vào chiếc hộp này để tạm quên đi quá khứ, còn nhiều thứ đang chờ bạn mà,

 - Cám ơn!
 và đêm đó, lại một đêm không ngủ.  Không phải vì câu chuyện lúc sáng cũng chẳng bởi chiếc hộp màu tím đáng yêu, đơn giản vì Su của nó cũng đã từng nói vậy. và nó suy nghĩ, suy nghĩ rất nhiều. tại sao Huy lại đến, tại sao lại giống Su đến vậy. Có lẽ thượng đế đã nghe được lời câu nguyện của nó và Người đã trả lại Su cho nó, trong một con người mới.

 Sinh nhật Su lại là một ngày mưa. Nó đã bớt ghét mưa bởi mưa cho nó gặp Su lần nữa. Su cũng sẽ vui hơn khi thất nó mỉm cười, sống tốt. Nó sẽ không khóc nữa, nhất là lúc gặp Su, sẽ không khóc nữa.

 

 - Anh và Tuyết Hạ thật không có gì cả. Anh chỉ giúp cô ấy sống tốt theo lời dặn dò của Su thôi.

 - Đừng lấy Su làm lá chắn, trước mặt Su anh có dám nói  không có chút tình cảm nào với Tuyết Hạ  không?
 - Anh,… anh…, chúng ta đừng nói chuyện này nữa, hôm nay là sinh nhật Su, anh không muốn mọi người căng thẳng.

 - Vậy là anh thừa nhận?
 - Không, anh không yêu Tuyết Hạ

 - Vậy hôm nay, trước mặt Su, anh có dám nói với Tuyết Hạ mọi chuyện không.

 - Cô ấy vừa vực dậy, anh sợ không chịu nỗi cú sốc này.

 - Tùy anh, vậy thì anh hãy tiếp tục đóng tiếp vài trò của Su , em đi…

 Nó sững người, là Su, là Su đã đưa huy về bên nó, là Su muốn nó giấu đi nỗi đau, ôm chặt chiếc hộp trong lòng nó thững thờ quay đầu bước đi trong quán tính.

 

  Két…

 Chiếc hộp vỡ toang, ô rơi xuống…

 Mưa, mưa vẫn rơi mà sao nó bỗng thấy yêu mưa đến lạ. Cảm giác mát lạnh từ lòng đường tỏa lên, cái nhói đau cảu từng giọt mưa chạm vào khóe mắt và nhất là trong mưa, Su đứng kia vẫy tay chờ đón nó.

Tác giả bài viết: nguyenthiet23

 Từ khóa: n/a

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

  • lucifer

    Không biết chủ topic lấy đâu ra tấm hình cuối nữa,mỗi lần nhìn thấy tấm hình đó kỷ niệm tràn về lại thấy buồn,mình thì lại thích mưa,cảm giác lạnh man mác khi những cơn gió nhẹ thổi qua cái người ướt sũng của mình,lang thang dưới mưa 1 mình trên con đường ven biển,yên tĩnh,nhẹ nhàng,dù cuộc đời có nhiều khó khăn,nhưng ta hạnh phúc với những gì mình có,cảm ơn bạn,dù bài viết hơi khó hiểu vì nhìu người quá mà bạn lại viết 2 đoan giống rồi đổi tên nữa,nhưng mình thấy bài viết rất hay,thank bạn

      lucifer   02/05/2011 01:34

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

global block new comment
Góc thành viên
Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây