Cổ tích của riêng em

Thứ bảy - 12/02/2011 12:09

Cổ tích của riêng em

Nếu cuộc sống có những chuỗi phép màu Em xin vẽ cuộc sống của mình như câu chuyện cổ tích thần kì

Em muốn mình là nàng công chúa

Trốn chạy thực tại với quá nhiều điều chán nản

 

Có những tưởng tượng hư ảo em ước được thấy

Những hư ảo chỉ có trong tưởng tượng mà thôi

Để thấy lòng bớt trống trải

Bớt suy nghĩ những viển vông cuộc sống

Để mỗi đêm em không phải thức quá khuya

Trằn trọc qua lại

Rồi mệt mỏi ngủ thiếp đi

 

Sao những cơn nắng không thay bằng những cơn mưa bông tuyết

Mà phải hình bông tuyết lớn cơ em mới chịu

Để em được hứng lấy những bông tuyết 5 cánh, 8 cánh, 10 cánh

Đặt lâu vào lòng bàn tay mà không bị tan ra

Thậm chí có thể trang trí trên ly kem chocolate ngon tuyệt của em

Để rồi chớp mắt một cái

Em lại trở về không gian của một ngày nắng gắt

 

Sao những con đường ngập nước của Trúc Đường không là những con đường lá

Lá rải đệm dưới chân em

Màu trời ngả vàng chanh

Với cái trứng đỏ quạch phía Tây đang lặn dần cho một chiều hoàng hôn sớm

Em không muốn cứ mở mắt ra

Em lại đánh mất đi quá nhiều hư ảo đẹp đẽ

 

Em lãng mạn

Và tâm hồn em trải quá rộng

Để khó có thể nắm bắt

Khó để một ai hiểu hết

Cái khao khát mơ mộng chưa bao giờ được lấp đầy

Cứ như nàng công chúa ngủ trong rừng chờ đợi chàng hoàng tử cả cuộc đời

Em chờ đợi phép màu như thế

Quá ngoài sức tưởng tượng phải không

 

Có những ngày em ngồi vẽ

Vẽ trong tâm tưởng những bức tranh mang màu cổ tích

Nhắm mắt lại và ước đang đứng trong bức tranh mình vẽ

Nhưng với thực tại này em vấp ngã

Loang lổ màu lên bức họa cuộc sống

Lại thấy mọi thứ lộn xộn

 

Em phải xếp làm sao

Để cuộc sống trật tự hơn

Để em bớt suy nghĩ hơn

Để con tim em thấy an yên hơn trước những gì em có

Cảm giác luẩn quẩn thật khó chịu

Cảm giác là một cái bóng không mất đi trong em

Và em ghét cái bóng

Ghét những thứ ko thể định hình

Như thứ tình yêu em cần vậy

Em cần nó thật nhưng em ghét nó

Vì em chưa bao giờ nặn nó được ra hình thù

 

"...

Sóng bắt đầu từ gió

Gió bắt đầu từ đâu

Em cũng không biết nữa

Khi nào ta yêu nhau..."

(Xuân Quỳnh)

 

Những con sóng rồi sẽ về đâu

Hay cứ mãi lang thang thổn thức giữa mênh mông bể sâu

Chẳng gì là không thể thay thế

Chỉ có cái cứng đầu không cho phép chấp nhận mà thôi

Và em ghét tất cả vị trí dự bị

Ghét tất cả những gì dự bị

Em ghét bất kỳ ai đặt em vào thế dự bị

Và em đã ghét bản thân em

Vì đã chấp nhận nó

 

Có lẽ nếu không được cho vào sân

Em sẽ rời đội

Cái bướng bỉnh trong em đang cao ngất ngưỡng

Vượt quá những cơn đau khác của bản thân

 

Em ghét lâu lâu phải ôm gối khóc một mình

Em ghét cảm giác tim em như thắt lại, khó thở mỗi lần cảm thấy bị tổn thương

Lúc ấy nước mắt cứ chực trào nơi khóe mắt

Và em ghét phải dằn lại

Và ghét cả nụ cười giả dối của em

Hay cái lắc đầu tỏ vẻ không sao của bản thân mình

 

Tìm đồng cảm trong Thế Giới này có vẻ khó khăn quá

Ước được ngủ 1 giấc dài quá đỗi

Không mộng mị

Nhắm mắt và đếm ngược

Mở mắt ra thấy trở thành công chúa

Và những câu chuyện cổ tích bắt đầu...

Tác giả bài viết: peheo2908

 Từ khóa: n/a

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

global block new comment
Góc thành viên
Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây